Yêu tây thời công nghệ

Quảng cáo
Website tinnongxahoi.com có bài Yêu tây thời công nghệTrời buốt giá, những làn sương mỏng manh giăng mắc khắp các lối đi, sương mơ màng trên những cành cây khẳng khiu. Đói đến xanh người, Bàn Tả Mẩy không sao ngủ nổi. Trong chiếc áo dày cộm, Mẩy xuống chợ.

Trời buốt giá, những làn sương mỏng manh giăng mắc khắp các lối đi, sương mơ màng trên những cành cây khẳng khiu. Đói đến xanh người, Bàn Tả Mẩy không sao ngủ nổi. Trong chiếc áo dày cộm, Mẩy xuống chợ.

Yêu tây thời công nghệ - Hình 1

Ảnh minh họa

Tuổi mười sáu, cô giống như những bông đào phớt hồng đang hé nụ thách thức thời tiết khắc nghiệt.

Mẩy vừa đi, vừa hát Páo dung. “Ngày ngày lòng em nhớ đến anh/ Chẳng biết lòng anh nhớ phương nào/ Cây đa có gốc tình có lối/ Nước hợp dòng chảy về biển khơi/ Số phận không mở, tự mình mở…”. Vừa đi vừa tủm tỉm cười, không phải vì phong cảnh hữu tình, mà là cô vừa có 1 người tình quen qua “fây”.

Từ khi có cột sóng và điện thoại thông minh ngày càng rẻ thì mọi nếp sống sinh hoạt cũng thay đổi theo. Dân trong bản đua nhau mua dùng. Thanh niên thì phần lớn đều chúi đầu vào điện thoại, ít tương tác với thế giới bên ngoài. Mẩy cũng nói với bố sắm cho mình một cái điện thoại smartphone “vì đi học xa nhà, khi cần còn gọi bố”.

Học hết cấp 2, mẹ mất. Bố không thích Mẩy tới trường nữa, mà muốn Mẩy bên trong nhà làm để đỡ đần gia đình.

Nhờ bán hàng cho du khách nước ngoài, nên vốn tiếng Anh của Mẩy khá trôi chảy. Mẩy lập nick chat với Avatar là hình một cô nàng xinh xắn làm đẹp nhẹ nhàng tô chút son đỏ, mái tóc mượt mà thả ngang vai trong chiếc áo lễ phục xẻ ngực đính nhiều bông len đỏ, nẹp áo được thêu và cài bằng khuy bạc.

Ngoài việc tham gia nhóm chat kín với những người cùng dòng tộc, Mẩy cũng tham gia một nhóm chát có nhiều người nước ngoài.

– Thời đại người ta săn chồng Tây ầm ầm, tội gì mà không lấy một anh.

Tây ắt phải giàu. Nghĩ vậy, nên Mẩy thầm lặng lên kế hoạch “săn” bằng được cho mình một trai Tây. Biết đâu, Mẩy sẽ thu được 1 phần quà mắt tiền như 1 con xe máy mới, hay một cái iPhone thế hệ mới chẳng hạn.

Qua “fây”, cô bé Mẩy với làn da đen và tóc vàng hoe do rám nắng đã gặp James Robison, tầm ba mươi tuổi, quốc tịch Mỹ.

– Tôi là một người lính Mỹ, tôi không đưa tin tức chi tiết lên facebook vì lý do an ninh.

James giới thiệu còn độc thân, muốn tìm bạn gái để chia sẻ. Do bận bịu lo cho phụ huynh đang cùng theo đó mắc bệnh nên James chưa tồn tại vợ. Anh ta gửi ảnh qua messenger. Đó là, người đàn mặc bộ đồ hải quân lục chiến, tóc cắt ngắn, khá đạo mạo, nhưng cách trò chuyện lại thân thiết, tình tứ:

– Vẻ đẹp của em đã thu hút tâm trí của tôi rất nhiều. Tôi không thể che giấu cảm xúc. Em rất là đẹp và tôi thích em.

Câu nói “tôi thích em” của người đàn ông ngoại quốc trong lời nhắn riêng, đã khiến cô chao đảo vì được quan tâm. Vì lệch múi giờ, cứ khoảng 12h đêm Mẩy lại thức trang điểm, ngày nào cũng online nói chuyện qua messenger với James đến sáng.

Một thời gian sau, James tỏ tình và Mẩy đồng ý.

– Thực sự, tôi yêu em và tự hào có một người tuyệt hảo như em trong ngoài nước này. Nếu thiếu tiền, em cứ gọi điện cho tôi. Tôi có rất nhiều.

Nhận được sự quan tâm của một người đàn ông trưởng thành, cô bắt đầu có các rung động đầu tiên. Thời buổi này tình yêu là thứ khiến người ta tốn kém nhất chứ không phải chuyện mua nhà hay mua xe. James nói sẽ về Việt Nam để gặp Mẩy.

Rét quá! Kệ “ông thời tiết” nói có thể là năm rét nhất từ trước đến nay, kệ đường núi đang sạt lở, Mẩy vẫn lội suối, băng rừng, đi trong mưa lạnh, lên tận phi trường Nội Bài để đón “người tình qua mạng”. Nhưng cô gặp ngay phiền nhiễu khi bạn trai Tây nói vừa bị mất sạch ví. Thương bạn trai, lại không nghi ngờ gì, Mẩy sẵn sàng trả tiền thuê khách sạn, đưa bạn trai đi ăn, đi chơi suốt thời gian ở Việt Nam.

Mẩy dắt James đi khắp nơi, gặp gỡ gia đình, bạn bè và không quên khoe rằng mình sắp có cuộc sống mới ở Mỹ. Bà con dân bản mừng cho Mẩy và hỏi James có ý định cưới Mẩy không?

– Có chứ. Tôi sẵn sàng dành phần đời còn sót lại để cưới cô ấy, bởi điều đó làm ấm trái tim tôi.

Nghe James bày tỏ. Mẩy bối rối, không biết mình đang mơ hay thực. James nghiêng đầu chiêm ngưỡng Mẩy mỉm cười.

Mẩy mừng rơi nước mắt, được lấy chồng Tây như thế và đã được định cư ở nước ngoài là nơi đáng sống thì còn gì bằng. Anh nhìn cô với vẻ đạo mạo, nghiêm túc hết mức.

– Nếu em muốn bước chân vào nước Mỹ, thì trước hết em nên học cách thoáng chuyện ấy.

Có thứ gì đó bung toả trong lòng, cô mau chóng ngã vào vòng tay của người đàn ông ấy. Khi người ta yêu nhau, thì mọi sự đề phòng đều sẽ bị phá vỡ.

Bố Mẩy cũng nhiều lần khuyên bảo cô bỏ ý định đi Mỹ, nhưng thuyết phục không được. Ông đành bảo Mẩy tự lo, vì ông không rành mọi thứ và còn phải lặn lội mưu sinh để lo cho lũ con lít nhít ăn chưa no. Nghe vậy, cô càng quyết tâm thoát khỏi cảnh nghèo và lạc hậu bằng phương pháp cô đã chọn.

Cuối năm ấy, cùng theo với số chi phí gom góp từ việc bán hàng cho du khách, Mẩy loắt choắt vác ba lô theo James sang Mỹ.

– Nếu không tận dụng tốt cơ hội thì không khi nào thoát nghèo được.

Tuy vất vả, cực khổ nhưng đến ngày Mẩy đi, bố cô cũng cố nhét đầy ba lô của cô nhiều thứ, rồi tiền bạc. Những đồng bạc thẫm đẫm công sức của bố.

– Bố ơi, con đi!

Nghe tiếng chào ra đi của Mẩy, mắt ông rưng rưng lệ, thương con và lo sợ không rất hàng tiếng đồng đồ con gái lại về.

Cố giấu những giọt nước mắt để bố yên lòng. Mẩy quay đầu bước chân lòng trĩu nặng.

Điều cô không ngờ, chuyến đi đây là “định mệnh” của mình.

Vào 1 chiều đông giá rét ở nước Mỹ, đường vắng lặng, âm u, tuyết vần vũ ngập tràn đông cứng. Bầy quạ đỗ đen kịt trên những cành cây gầy khẳng khiu khô ngập tuyết, chúng nhìn cô chòng chọc. Quạ được cho là kẻ tham lam, độc ác, là tượng trưng của điềm dữ gắn với bất hạnh của con người. Cảnh vật ảm đạm khiến cô cảm thấy mọi hào hứng ban đầu tắt ngấm, chỉ còn nỗi hoang mang, lo sợ.

Sự thật nghiệt ngã. Ngay ngày thứ nhất đặt bàn chân lên nước Mỹ, James lộ rõ bộ mặt của kẻ buôn người. Hắn lột sạch tất cả giấy tờ tùy thân, tiền, điện thoại cô đem theo, thậm chí còn bắt ép cô viết giấy nợ.

Nhận ra mình bị lừa dối thì cũng quá muộn, Mẩy bị bán “sang tay” cho 1 kẻ khác và thành người nhập cư bất hợp pháp.

Cú ngã đầu đời khiến Mẩy hoảng loạn.

– Giá đừng đeo đuổi việc yêu trai Tây thì tiền bạc và tuổi thanh xuân đâu bị mất. Đời không như mơ!

Uất hận, dằn vặt, day dứt, Mẩy muốn khóc rất lớn cho sự dại khờ.

Vì giấc mơ đổi đời, nên Mẩy phải oằn mình gánh gồng một lượng tiền nợ khổng lồ không hề có. Buộc nên làm việc liên tục suốt cả tuần không nghỉ, dưới trời buốt giá của một trang trại, cho dù bị đánh, chửi mà Mẩy cũng không dám cãi, vì sợ.

Hết ngày làm việc, chúng dẫn cô về chỗ ngủ. Bước trong vô thức, cô thầm gọi vào hư không: “Bố ơi, con nhớ nhà”. Mệt mỏi khánh kiệt đến nỗi cả ngày mỗi cái bánh mỳ khô khốc cũng không có sức để ăn, để tắm, mà chỉ muốn ngủ. Vào nhà, chúng khóa trái cửa, không cho ra ngoài. Chỗ ngủ là sàn nhà hoang không nệm, không củi sưởi ấm, ẩm mốc, kiến, muỗi đốt nên chỉ đến khi mệt lả cô mới chợp mắt được.

Cô đơn, lạc lõng nơi xứ người, đêm nào Mẩy cũng khóc. Nằm trên nền xi măng lạnh lẽo, trong giấc ngủ chập chờn, Mẩy lại nhớ nhà, nhớ bố cồn cào, da diết.

Hồi ấy, khi gà chưa gáy sáng, bố đã đèn pin lặn lội lên núi hái lá thuốc. Để có đầy gùi lá thuốc, bố phải leo lên những thân cây cổ thụ, lúc thì len lỏi vào bụi rậm, hay đứng chênh vênh trên những vách đá, không ít lần đụng phải rắn rết, thú dữ, ong bò vẽ tưởng chừng sẽ bỏ nghề, bất chấp vì sinh tồn nên ông vẫn gắng gượng. Tối mịt về, bố lại cắm đầu vào thổi lửa nấu cơm. Rồi những đêm thức trắng cùng bố canh lửa cho nồi bánh chưng, bánh lưng gù và giúp bố cắm cây nêu cao ngất trước cổng nhà… Thương bố lắm!

Cô ước mình có bộ cánh để bay về nhà, sum vầy bên bếp lửa. Tiếng quạ kêu bên ngoài, lòng cô càng thêm não nùng.

Tuyết lại rơi. Tuyết bám vào chấn song, thổi vào cửa sổ không kính. Tuyết ồ ạt càn quét lên tất cả, chất gây mê trắng xóa làm u mê cây cối, bờ rào và những người đang cuộn mình, chen chúc như cá mòi, cố ngủ lấy sức đi làm tiếp vào trong ngày hôm sau.

Cuộc đời Mẩy sẽ không biết thế nào, nếu như không có đoàn kiểm tra liên ngành phố phù hợp với cảnh sát đến điều tra, phát hiện, bắt giữ kẻ buôn người vì tội giam cầm người trái phép với mục tiêu bóc lột lao động.

Tuy tiều tụy, xơ xác, nhưng Mẩy lại rất phấn chấn, vui tươi không còn rầu rĩ, ủ rũ như trước vì được hỗ trợ hồi hương.

Ông Sơn – bố của Mẩy mấy hôm nay vui lắm. Ông tổ chức mổ con lợn gần 70kg và gà trống thiến nuôi từ lâu, để mời anh em họ hàng đến chia vui. Mừng cho Mẩy đã được trở về nhà, sau 1 thời gian dài xa cách. Ngay từ sáng sớm, Mẩy cùng chị em phụ nữ trong bộ trang phục truyền thống tất bật trang bị lá chít, gạo nếp, đỗ nho nhe, thịt lợn để làm bánh gù, các chị em khác thì giã bột để làm bánh dày cho lễ cúng Bàn Vương đầu năm.

Bước ra ngoài hiên nhà, dưới những cành cây xù xì phủ đầy rêu phong cùng sương gió, ngắm những bông hoa đào, hoa mận đang thi nhau khoe sắc, bất giác Mẩy mỉm cười. Tưởng rằng, ước mơ trở về đã khép lại. Nhờ có “phép màu” của mùa Xuân, mà Mẩy cũng đã được trở về và hội ngộ những người thân trong gia đình. Đúng là không gì hạnh phúc hơn.

Củi khô nổ tí tách. Ánh lửa ấm áp của đống củi to giữa nhà làm bừng sáng cả một không gian u buồn hiu hắt của mùa Đông, cảnh vật trở nên tràn trề sức sống. Mưa xuân lất phất bay. Đất, trời đang mong chờ khoảng khắc giao mùa.

Truyện ngắn của Vũ Thúy Hạnh

Theo baophapluat.vn

Đi lễ cầu an

Từ khóa bài viết: tinnongxahoi.com, giấc ngủ,hạnh phúc,mùa xuân,thức trắng,bánh chưng,lạnh lẽo,ẩm mốc,sưởi ấm,chập chờn,bánh lưng gù,tâm sự,chuyện riêng tư, chuyện nam giới, chuyện nữ giới, chuyện khó nói, vũ phu, sỡ khanh, tình yêu, tình dục, chuyện vợ chồng, đánh ghen, nồng cháy, nhớ thương, loạn luân, tình dục, quan hệ, hôn nhân, gia đình, vợ chồng, con gái, cãi nhau

Bài viết Yêu tây thời công nghệ được tổng hợp và biên tập bởi: tinnongxahoi.com. Mọi ý kiến đóng góp và phản hồi vui lòng gửi Liên Hệ cho tinnongxahoi.com để điều chỉnh. tinnongxahoi.com xin cảm ơn.

Bài Viết Liên Quan


Bài Viết Khác


Quảng cáo