Thầy cô đặc biệt của lớp học đặc biệt

Quảng cáo
Website tinnongxahoi.com có bài Thầy cô đặc biệt của lớp học đặc biệtChiều chiều, trong hội trường đồn biên phòng lại vang lên tiếng đọc chữ méo xệch của những học trò đặc biệt lần theo tiếng đọc mẫu của hai giáo viên đặc biệt: một bộ đội biên phòng và một phó chủ tịch Hội phụ nữ xã.

Chiều chiều, trong hội trường đồn biên phòng lại vang lên tiếng đọc chữ méo xệch của những học trò đặc biệt lần theo tiếng đọc mẫu của hai nghề giáo đặc biệt: một quân nhân biên phòng cùng một phó chủ tịch Hội phụ nữ xã.

Thầy cô đặc biệt của lớp học đặc biệt - Hình 1

Thầy Chính và cô Ly cùng những đứa trẻ khuyết tật nơi miền biển Bình Minh – Ảnh: ĐOÀN NHẠN

Hai giáo viên là thầy Lê Văn Chính – thượng úy, đội phó đội vận động quần chúng của Đồn biên phòng Bình Minh và cô Đặng Thị Mỹ Ly – phó chủ tịch Hội phụ nữ xã Bình Minh, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam. Còn học sinh là các trẻ con tàn tật trong xã, ít có điều kiện đến trường.

Với học sinh, có lẽ cảm giác được đi học là vui lắm rồi, nhưng tôi có niềm tin các bạn sẽ đọc được, viết được. Đi học là để hiểu chữ và lớp học này sẽ duy trì đến lúc các em biết đọc, biết viết.

Thầy Lê Văn Chính

Một năm ròng học bảng chữ cái

Vừa chỉ dẫn trò đọc, chốc lát thầy Chính vừa dừng lại nhắc: “Đọc chữ b cho dứt khoát, chứ không nối dài ra. Các em đọc lại nào”. Có lẽ đây không phải lần đầu thầy nhắc điều đó, thầy Chính bảo có các điều rất nhỏ nhưng thầy nhắc cả chục lần, trò vẫn quên. Thỉnh thoảng, thầy dừng lại trước một cậu học trò khuyết tật, bóp cánh tay cho cậu bé.

Tròn một năm đoàn kết với lớp học, nay thầy hình như hiểu hết đặc điểm, khó khăn của từng em. Vừa dạy chữ, thầy vừa giúp những em khó khăn vận động, biết các em đau ở đâu, có gì đặc biệt. Vì thế dù lớp học chỉ có hơn chục học sinh cũng khiến thầy cô vã mồ hôi mỗi giờ lên lớp.

Từ tháng 11-2018 đến nay, khóa học này điểm tô thêm cho Đồn biên phòng Bình Minh những âm thanh đặc biệt mỗi chiều. Tiếng ê a đọc chữ cái từ ngọng nghịu đầu tiên sau 1 năm đã bớt ngọng, bớt méo hơn. Nhưng với người đứng lớp như thầy Chính, cô Ly thì một năm qua thực không mấy dễ dàng.

Cô Ly tâm sự, lớp dành mấy tuần đầu chỉ để các em thích nghi với thầy cô, các bạn thích nghi với nhau. Với trẻ khuyết tật, phải loại bỏ nỗi sợ và sự e dè của các em trước đã mới tính chuyện dạy chữ được.

Sau hơn 2 tháng thầy trò cật lực mà nhiều em vẫn chưa thuộc được chữ cái nào. Cứ đọc hôm nay ngày mai lại quên. Thầy Chính nghĩ ra cách mua bảng chữ cái gửi về cho bố mẹ kèm đọc cho các em vào buổi tối, từ đấy kết quả khác hẳn.

Giấc mơ có thật

Các em trong khóa học đặc biệt này từ thiểu năng trí tuệ, bệnh Down đến tàn tật vận động… trước khi đi học chưa từng biết mặt chữ vuông tròn. Mỗi ngày từ sáng đến tối chỉ quanh quẩn ở nhà, có em theo ba mẹ phụ lao động chân tay. Có người học đã 30 tuổi, độ tuổi càng lớn thì tay càng cứng, việc tập viết càng khó.

Ngoài dạy chữ, cô thầy còn huy động giúp sức những học sinh có cảnh ngộ khó khăn. Như trường hợp em Trần Nguyễn Văn Thành (16 tuổi), trú thôn Tân An, xã Bình Minh, lâu năm nay hai mẹ con bồng bế nhau ra cảng cá Tân An xin cá sống qua ngày.

Mẹ Thành mắc bệnh động kinh, lúc mê lúc tỉnh. Em cũng không may gánh chịu chứng bệnh quái ác này, trí óc cũng chậm phát triển.

Bà Trần Thị Bé, mẹ của Thành, cho biết: “Thầy cô cho Thành đi học và vận động giúp thêm cho hai mẹ con tôi trang trải cuộc sống.

Ngoài 700.000 đồng bạc hỗ trợ từ bản địa cho người khuyết tật, thầy Chính và các cô ở khóa học đã giúp kết nối với những nhà hảo tâm hỗ trợ thêm cho hai mẹ con tôi”. Thế là một năm nay Thành không phải về nhà mót cá kiếm sống từng bữa, mà tự tin trong màu áo trắng cắp sách đến trường.

Ở xã Bình Minh, người dân chủ yếu làm nghề biển, nhiều hộ gia đình không đi biển cũng bám biển để mưu sinh nhờ con cá, con tôm. Trẻ khuyết tật chưa hiện diện điều kiện để được chăm nom đặc biệt, đảm bảo sự phát triển tốt nhất cho các em. Theo nhiều học sinh, việc đến lớp chẳng những để hiểu chữ – một hoài bão tưởng như quá xa vời – mà còn là cơ hội để các em hòa nhập với cộng đồng, xã hội.

Huỳnh Ngọc Huy Hoàng (11 tuổi) bị liệt đôi chân, mỗi sáng đến lớp bằng đôi bàn chân của thầy cô và ba mẹ.

Hoàng chia sẻ: “Em thích đến lớp cực kỳ, mọi hôm không tới trường em chỉ ở nhà ngồi im trên xe lăn nhìn ra ngoài buồn lắm. Em chưa khi nào mơ có ngày mình được đi học, được đến lớp, vừa gặp bạn bè vừa được mặc quần tây, áo sơmi trắng như các bạn khác. Vậy mà giờ điều kia đã thành sự thật”.

Thiếu tá Lê Văn Nam, chính trị viên Đồn biên phòng xã Bình Minh, cho biết lớp học đặc biệt này do đồn kết hợp với Hội liên hiệp phụ nữ xã tổ chức.

Thầy cô đặc biệt của lớp học đặc biệt - Hình 2

Thầy Chính mồ hôi ướt đầm khi liên tục loay hoay kèm trò viết chữ cái – Ảnh: ĐOÀN NHẠN

Mục tiêu mở lớp là để học sinh tàn tật biết đọc, biết viết, dạy những kỹ năng sống cơ bản cho trẻ. “Dạy trẻ bình thường đã khó, dạy trẻ khuyết tật càng khó hơn, nhưng chính tình yêu thương, tận tâm nên những cô giáo, thầy giáo không chuyên như cô Ly, thầy Chính… đã góp tia hi vọng lớn thắp lên tương lai của những đứa trẻ kém may mắn” – ông Nam nói.

ĐOÀN NHẠN

Người thầy đặc biệt của những đứa trẻ đặc biệt

Từ khóa bài viết: tinnongxahoi.com, trẻ khuyết tật,thiểu năng trí tuệ,bộ đội biên phòng,tỉnh quảng nam,khuyết tật vận động,huyện thăng bình,đồn biên phòng,bệnh down,đồn biên phòng bình minh,dạy học cho trẻ khuyết tật,học hành,thông tin giáo dục, văn hóa, học sinh, sinh viên, học đường, thi cử, đại học, phổ thông, sách vở, ôn thi, mẹo học, mẹo ôn bài, tuyển sinh, chứng chỉ, khối thi, mùa thi, trường thi, cao đẳng, trung học, trung cấp, bộ giáo dục, sở giáo dục, chuyên ngành, tuyển chọn, chuyên môn, dự thi

Bài viết Thầy cô đặc biệt của lớp học đặc biệt được tổng hợp và biên tập bởi: tinnongxahoi.com. Mọi ý kiến đóng góp và phản hồi vui lòng gửi Liên Hệ cho tinnongxahoi.com để điều chỉnh. tinnongxahoi.com xin cảm ơn.

Bài Viết Liên Quan


Bài Viết Khác


Quảng cáo