Bình đẳng giới nhìn từ chuyện ‘đùi gà’ và ‘nước cam’

Quảng cáo
Website tinnongxahoi.com có bài Bình đẳng giới nhìn từ chuyện ‘đùi gà’ và ‘nước cam’Hai phụ nữ ly hôn chồng hoàn toàn không phải vì lý do đùi gà và nước cam Những nguyên nhân sâu xa hơn ẩn chứa từ sự ích kỷ của người chồng khi sống trong một môi trường giáo dục kiểu đùi gà và nước cam

Hai phụ nữ ly dị chồng, hoàn toàn không phải vì nguyên nhân “đùi gà” và “nước cam”. Những nguyên do sâu xa hơn ẩn chứa từ sự ích kỷ của người chồng khi sống trong một môi trường giáo dục kiểu “đùi gà” và “nước cam”.

Khi sự ích kỷ mặc nhiên được công nhận

Một cô bạn thân học cùng trung học với tôi sau khi lấy chồng được vài năm, nhân một lần tụ tập, cô có vẻ đầy bức xúc và kể chuyện về bữa ăn ở gia đình nhà chồng thế này.

Mỗi lần, khi ăn một con gà, con gà đó được chia ra làm nhiều phần và thường thì hai cái đùi sẽ được dành cho bố chồng và chồng, tiếp theo là những cơ quan của con gà kém ngon hơn một chút sẽ dành riêng cho người mẹ và những đứa cháu, sau nữa sẽ là người chị chồng, phần còn lại những miếng xấu xí nhất thuộc về cô và Ô-sin.

Bình đẳng giới nhìn từ chuyện đùi gà và nước cam - Hình 1
Phụ nữ ngày nay da số hụt hơi giữa những việc nhà, chăm sóc son và công việc xã hội. Ảnh minh hoạ

Cô có vẻ lúng túng đến khổ sở khi kể lại câu chuyện đó và thanh minh rằng, không phải cô kỳ kèo gì về miếng ăn ở phần giữa thế kỷ XXI này nhưng rõ rệt cách cư xử không công bằng như vậy làm cô rất ức chế.

Bởi gia cảnh nhà của bạn tôi tận gốc không có chút gì tựa như với bối cảnh trong các truyện ngắn của Nam Cao và Nguyễn Công Hoan, hơn nữa chồng cô còn nắm giữ tới ba con xe hơi và hơi nhiều bất động sản.

Tôi cũng từng nghe nhiều người bạn khác kêu ca về cách phân biệt đối xử như vậy. Thậm chí có bà mẹ chồng pha một ly nước cam, điềm nhiên đưa cho con trai trước mặt con dâu, coi như đó là thông lệ. Cách đây hai năm, tôi lần lượt nghe tin hai cô bạn này đã ly dị chồng, tận gốc không phải vì nguyên do “đùi gà” và “nước cam”. Những lý do sâu xa hơn ẩn chứa từ sự ích kỷ của người chồng khi sống trong 1 môi trường dạy dỗ kiểu “đùi gà” và “nước cam” như vậy từ tấm bé.

Những câu chuyện tưởng chừng cỏn con ấy đầy rẫy trong cuộc sống hằng ngày. Đôi khi, tôi phải chứng kiến một phụ nữ vì say xe, đề nghị đồng nghiệp đổi chỗ gần trên cabin mà anh ta, một tri thức cổ cồn trắng, nhất định khăng khăng không đổi, chỉ vì đã… ngồi quen chỗ rồi, mới đâm ra ngẫm nghĩ về một nền dạy dỗ chẳng những tồn tại trong sách giáo khoa.

Có thể nhiều người cho rằng, những câu truyện trên đây chẳng cần là hiếm song cũng không vượt quá phổ biến. Nhưng nếu đặt ý, ta sẽ dễ dàng nhìn thấy cảnh một bà già hay một phụ nữ bụng mang dạ chửa đứng khổ sở giữa nơi công cộng mà không có bất kỳ đấng mày râu nào có ý định nhường chỗ. Trong những bàn tiệc gia đình hay cơ quan, phụ nữ nghiễm nhiên “được quyền” mở rượu rót bia hay phục vụ đồ ăn, điều sẽ ngược lại tận gốc ở những nước phương Tây.

Một lần trên giảng đường, tôi có hỏi vui các sinh viên cả nam lẫn nữ về những trường hợp giao tiếp. Kết quả 100% sinh viên nam mù mờ về những trường hợp dễ dàng nhất. Thậm chí các em còn cho rằng khi vào cửa nam nên vào trước để… dẫn đường, còn khi lên trên cầu thang, nếu phụ nữ mặc váy, đàn ông nên đi sau để đề phòng nữ… bị ngã.

Các tác phong bình thường như nhường cho phụ nữ và người lớn tuổi vào thang máy hay lên ô tô buýt trước, kéo ghế ngồi và phục vụ đồ ăn trên bàn tiệc cho phụ nữ được nghĩ là một động thái lố lăng nịnh đầm. Các sinh viên nữ cũng hết sức kinh ngạc khi nghe thấy rằng đúng ra nam giới cần làm như vậy.

Hằng ngày, ta chẳng khó gì khi bắt gặp cảnh trong một cơ quan, phụ nữ mướt mồ hôi kê bàn và ghế khi đang quý ông đồng nghiệp điềm nhiên ngồi làm việc; hay vào giờ cơm tối, các bà nội trợ cuống quýt lau nhà thổi cơm sau khi đã vần vật 8 tiếng ở cơ quan, còn các đức ông xã ngồi thanh thản xem ti vi.

Vì thế một số chị em nếu thích nghi được anh Tây nào thì lấy làm ngạc nhiên, rồi từ kinh ngạc đi đến cảm động và dẫn tới việc đồng ý nhanh chóng khi họ ngỏ lời cầu hôn. Tất cả các đứa bạn lấy chồng Tây của tôi thường kể về điều khiến họ “yêu” nhất ở chồng họ là “ông ấy chiều vợ lắm. Khi vợ rửa bát thì ông ấy cũng làm cùng. Ông ấy giành việc chăm con, lau nhà…”.

Ở trong cái khổ mãi cũng quen?

Rõ khổ một điều rằng phụ nữ của chúng ta hầu như không được đối xử như thế bao giờ, luôn đinh ninh rằng việc nhà thậm chí có khó nhọc đến đâu cũng chính là chuyện của phụ nữ nên khi được chia sẻ tí chút thì lấy làm cảm động, thành ra khổ quen rồi nên không biết rằng mình đang khổ.

Điều này cũng như như trong 1 cuộc hội thảo về bình đẳng giới, có diễn thuyết nói vui rằng: “Các chị thực ra dại lắm, cứ hoan hô bình đẳng giới nhưng có ai ngờ vơ việc vào gấp đôi. Phụ nữ phong kiến chỉ phải thổi cơm, quét nhà. Nay các chị vừa nên làm thêm việc nước mà thổi cơm, quét nhà có bỏ được đâu”.

Thực ra vấn đề không phải ở chỗ công việc nhiều, mà sự bất bình đẳng chính là do nền văn hóa của đa số các nước châu Á quy định, cho dù tồn tại ngay khi ở những nước phát triển như Hàn Quốc và Nhật Bản. Ở đây, các bé trai hầu như không được giáo dục nhiều về sự chia sẻ, bảo vệ và tôn trọng nữ giới.

Thậm chí có cậu bé mới 5 tuổi trót mang đồ chơi cho 1 bạn gái láng giềng còn bị mẹ mắng rằng “sao mày ngu thế?”. Khi con trai đã lớn, các ông bố người mẹ vẫn truyền cho con họ suy nghĩ như hàng ngàn năm trước, rằng đàn ông là đối tượng được phục vụ còn phụ nữ sinh ra là để phục vụ nam giới.

Khái niệm này sẽ không được nói rõ thành lời, thành câu nhưng nó như 1 bức tường kính vô hình hằng sáng lơ lửng trên đầu mỗi gia đình. Nó thể hiện qua những việc rất nhỏ nhặt rằng quần áo của bé trai thay ra dĩ nhiên có mẹ, chị gái hay em gái nhận trách nhiệm giặt hộ; trong bữa ăn, bé trai không phải tự phục vụ, càng không phải phục vụ người khác.

Cũng không nhiều bà mẹ căn dặn con trai rằng nếu thấy một bạn trai ăn hiếp bạn gái trong lớp thì con phải can thiệp ngay hoặc con nên giúp đỡ các bạn gái việc nọ việc kia.

Bình đẳng giới nhìn từ chuyện đùi gà và nước cam - Hình 2
Bình đẳng giới là câu chuyện rất dài. Ảnh minh hoạ

Thôi thì cứ tự thi hành

Rất nhiều nàng dâu sắp hoặc mới về nhà chồng thường được bố mẹ chồng hỏi vui rằng: “Sau này con có hầu được chồng con như mẹ hầu bố thế này không?”. Khái niệm “hầu chồng” cho tới giờ vẫn được nghĩ là chỉ tiêu hoàn hảo để đánh giá phẩm chất của 1 phụ nữ và những người phụ nữ “hầu chồng” chu đáo như thể chăm nom một em bé thường được người xung quanh khen ngợi như 1 mẫu phụ nữ lý tưởng.

Sự lầm lẫn giữa khái niệm chia sẻ và chăm nom lẫn nhau với “hầu hạ”, “phục vụ” có mặt ở phần lớn các gia đình Việt Nam và tràn ra cả ngoài xã hội. Trong khi đó, những đứa trẻ trai ở phương Tây ngay từ tấm bé đã được giáo dục về tác phong độc lập, sự chia sẻ và chăm bẵm nữ giới mà trước hết là đối với mẹ của mình, chị em gái và các bạn nữ cùng lớp.

Trong các bộ sách dạy về nguyên lý giao tiếp cũng ghi rõ từng việc lắt nhắt như trong các cuộc xã giao thì nam phải được giới thiệu với nữ trước, trên bàn tiệc thì phụ nữ được phục vụ đầu tiên, bắt đầu từ người trung niên nhất, người có chồng được phục vụ trước người độc thân, con dâu trước con gái.

Vì vậy, khá nhiều người ngoại quốc bày tỏ với tôi sự kinh ngạc và bất bình cực độ khi họ chứng kiến một phụ nữ đang cần làm một việc gì đó trong khi đồng thời khi ấy cũng có mặt một người đàn ông Việt Nam mà anh ta lại không tỏ thái độ giúp đỡ.

Những nguyên tắc xã giao về sự tôn trọng phụ nữ không được nêu ra cả trong gia đình và nhà trường, vì thế trong các cuộc giao tế ở phạm vi quốc gia, quốc tế, nhiều khi mỗi người tự tìm cho mình 1 cách ứng xử riêng, thành ra mỗi nơi một kiểu.

Tôi vẫn còn nhớ trong một buổi nói chuyện ở Hội đồng Anh, do nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên chủ dẫn, có ba khách mời nam (trong đó có 1 người nước ngoài) và một khách mời nữ, tôi đã thực thụ ấn tượng về cách giới thiệu khách mời của người dẫn chương trình. Ông đã tuân thủ theo đúng nguyên tắc xã giao quốc tế, đó là già trước trẻ sau, nữ trước nam sau, khách trước chủ sau.

Để kết bài này, tôi xin kể lại một câu chuyện. Ấy là lúc tôi đến một tỉnh lỵ nhỏ ở miền Bắc nước Pháp. Tôi muốn sang đường nhưng tìm mãi không thấy lối dành cho người đi bộ, đành đứng trên vỉa hè chờ bao giờ vãn xe thì sang, vả lại đường cũng tương đối vắng.

Bỗng nhiên, tôi thấy một chiếc xe phanh kít lại trước mặt, rồi tiếp tục những chiếc xe đi ngược chiều đang phóng với tốc độ kinh hồn cũng dừng lại theo. Tôi đang đứng ngơ ngác chưa hiểu thế nào thì bỗng một lái xe thò tay qua cửa sổ vẫy rối rít. Thì ra những cái xe kia dừng lại để nhường cho khách bộ hành qua đường, thậm chí chỉ là một khách bộ hành duy nhất, thậm chí không có tín hiệu đèn xanh đèn đỏ để họ phải bắt buộc dừng lại.

Tôi đi giữa hai hàng xe, má bỗng nóng đỏ vì ngượng, vì cảm động và cũng vì chưa quen được cư xử như thế bao giờ.

Theo Di Li/Phunuonline

Cứ về quê ăn Tết là mẹ chồng lấy cớ nhà bé để đòi nằm giữa, cô dâu liền kháng cự nhưng sau đó phải ôm mặt khóc khi nghe bà nói nguyên do

Từ khóa bài viết: tinnongxahoi.com, ấn tượng,phụ nữ,gia đình,tôn trọng,cảm động,khách mời,độc lập,ngơ ngác,nhà trường,tác phong,tâm sự,chuyện riêng tư, chuyện nam giới, chuyện nữ giới, chuyện khó nói, vũ phu, sỡ khanh, tình yêu, tình dục, chuyện vợ chồng, đánh ghen, nồng cháy, nhớ thương, loạn luân, tình dục, quan hệ, hôn nhân, gia đình, vợ chồng, con gái, cãi nhau

Bài viết Bình đẳng giới nhìn từ chuyện ‘đùi gà’ và ‘nước cam’ được tổng hợp và biên tập bởi: tinnongxahoi.com. Mọi ý kiến đóng góp và phản hồi vui lòng gửi Liên Hệ cho tinnongxahoi.com để điều chỉnh. tinnongxahoi.com xin cảm ơn.

Bài Viết Liên Quan


Bài Viết Khác


Quảng cáo